Ám ảnh một nụ cười

16/07/2013

Có đôi lần những làn khói bay ra tạo thành những ảo ảnh, khi ấy gương mặt em, nụ cười thánh thiện của em lại hiện rõ mồn một làm tm tôi đau nhói. những lúc đó tôi biết tôi vẫn chưa thể xua được hình bóng em ra khỏi trái tim mình

” chúc em hạnh phúc!”- đó có lẽ sẽ là dòng tin nhắn cuối cùng mà tôi gửi cho em. điện thoại báo tin nhắn đã được gửi thành công nhưng tôi vẫn cứ tần ngần ngồi nhìn vào màn hình cho đến lúc nó chuyển sang trạng thái đen thui rồi tự động khóa. phải chăng tôi đang luyến tiếc điều gì, cũng không rõ nữa, chỉ có điều, cái tin nhắn mà khi nãy tôi gửi chính là điều mà ngày xưa rất nhiều bạn bè đã từng dành để chúc mừng tôi và em sau bao nhiêu khó khăn mà chúng ta đã cùng nhau trải qua.

giờ thì em hãy vững lòng mà bước đi trên con đường em đã chọn , bởi vì tôi đã thật sự buông tay rồi. tôi biết, khi đã buông tay nghĩa là sẽ mất em mãi mãi, nhưng níu giữ làm gì nữa khi mà trái tim em đâu còn thuộc về mình. người ta đâu thể cứ cố giữ mãi một bàn tay đã muốn buông, cũng chẳng dại khờ đến độ cứ ôm khư khư một thể xác mà linh hồn đã bay đi đâu mất.

am-anh-mot-nu-cuoi-1

tôi buông tay chẳng phải vì hết yêu em mà vì tôi thấy bản thân mình đã quá mệt mỏi. đôi chân tôi đã rã rời, trí óc tôi rệu rã sau bao tháng ngày cố gắng theo đuổi cái bóng của em. người ta vẫn bảo rằng sau khi kết thúc một cuộc tình thì bao giờ con gái cũng là người đau khổ nhất nhưng giá có ai đó ở đây lúc này, nhất định tôi sẽ chứng minh được rằng họ đã sai

trong màn đêm đen đặc, chỉ có mình tôi ngồi lặng lẽ. không gian xung quanh yên tĩnh quá, đến lức tôi có thể nghe rõ cả tiếng điếu thuốc đang hút dở trên tay mình lách tách cháy. từng vòng khói trắng cứ nối tiếp nhau bay vào không khí, tròn vo, lớn dần rồi loãng ra tan biến vào hư không như thể tất cả những gì trước mắt tôi chỉ là ảo ảnh.

tôi tự hứa với mình rằng dù có đau có buồn đến mức nào thì cũng không bao giờ để bản thân mình biến thành kẻ bê tha bệ rạc. dù đã buông tay em rồi nhưng tôi vẫn còn phải sống tiếp để ít ra sau này nếu hai ta có vô tình gặp lại thì em cũng phải ngậm ngùi tiêc nuối vì đã nỡ rời xa mình. nhưng hứa là hứa vậy thôi, những lúc một mình tôi chẳng thể làm bạn với ai ngoài điếu thuốc. có đôi lần những làn khói bay ra tạo thành những ảo ảnh, khi ấy gương mặt em, nụ cười thánh thiện của em lại hiện rõ mồn một làm tm tôi đau nhói. những lúc đó tôi biết tôi vẫn chưa thể xua được hình bóng em ra khỏi trái tim mình

càng về khuya trời càng lạnh, có lẽ vì vậy mà cảm giác cô đơn càng lớn hơn ở trong lòng. đến tận giờ tôi vẫn chẳng thể nào hiểu nổi lý do mà em thay đổi, là do không vượt qua được sự phản đổi của gia đình, không đủ niềm tin để cùng tôi cố gắng hay bởi vì em đã hết yêu tôi? tôi chỉ biết rằng em đã yêu người khác. cuối cũng tôi chỉ có thể đổ lỗi cho số phận rằng đôi mình có duyên mà chẳng có phận nên không thể cùng nhau viết tiếp nửa còn lại của cuốn tiểu thuyết cuộc đời.

tất cả những gì đã qua giống như một giấc mơ vừa buồn lại vừa đẹp. phải rồi, chính xác là giấc mơ, bởi giấc mơ chẳng mấy khi có hồi kết, cũng giống hệt như những dở dang trong câu chuyện tình hai đứa mình. nhất định có một ngày tình yêu này sẽ nhạt phai, nhất định có một ngày anh sẽ đủ can đảm để xếp em vào quá khứ. anh sẽ gói ghém tất cả những kỉ niệm đôi mình lại cất vào một ngăn thật kín của trái tim mình. anh sẽ quên em, nhất định anh sẽ quên em!

Ý kiến bạn đọc