Anh chỉ là tên khốn, không hơn! (phần 2)

00:22:24 - 19/06/2013

Hạnh phúc rồi sẽ lại mỉm cười. Hẳn là thế!

loading...

Tình yêu là phải có cho đi và nhận lại, nếu để nó mất cân bằng, như đầu dây bên này cứ kéo ra, bên kia phải tự khắc mà chùng lại thôi.

Nghĩ lại quãng thời gian trước đây bên hắn, không biết bao nhiêu lần hắn lăng nhăng, để cô thấy được, lúc thì những tin nhắn, lúc thì những cuộc gọi làm phiền của lũ con gái trơ trẽn kia. Hắn cứ thế, dù lần nào cũng cầu xin, cũng hứa thay đổi. Cô cũng cho hắn cơ hội, chẳng rõ cô yêu hắn hay không, nhưng cô cứ quen với nếp sống đó, nên không muốn xáo trộn, vậy là tha thứ, vậy là chấp nhận. Đến một lần, thì quyết định chia tay thật. Nhưng cái tên khốn ấy, vẫn nhắn tin hỏi han cô, vấn để ý đến những ngày đặc biệt rồi chúc mừng. Hắn vẫn muốn quay lại. Chia tay hơn một năm nhưng cứ thế, cứ thế. Đến hôm vừa rồi, cô quyết định chơi một trò chơi, yêu ảo. Kiểu một tình yêu không ràng buộc, có người để nói chuyện, có người để đi chơi, hẹn hò, nhưng không ai can thiệp vào cuộc sống của ai. Đơn giản là vậy. Được vài ngày, khi vừa kết thúc cuộc điện  thoại và hắn muốn xem phim rồi đi ngủ, vừa gác máy thì có sms : “Chồng về rồi này, vợ đang làm j đấy?hj” ….. Cô giật mình, cảm giác lúc đó chẳng rõ, nhưng vẫn thản nhiên nhắn lại : “Gửi nhầm kìa.” Hắn cuống cuồng gọi, nhắn tin, nhưng cô không chấp nhận. Rõ ràng là chứng nào tật ấy, suốt đời hắn sẽ không thể thay đổi được.

Anh chỉ là tên khốn, không hơn! (phần 2) 1

–         “Ảo mà. Lo gì. Cứ thoải mái đê. Mà đã vợ chồng rồi thì cưới mẹ nó đi. Sao phải lằng nhằng thế.”

–         “Không, em phải nghe anh giải thích, buồn buồn thì nói chuyện thôi, nó là ảo thật, hơn anh 2 tuổi, không có ý định gì cả mà.”

–         “Đi chỗ khác mà la liếm. Biến!”

Nhắn xong cái tin cuối, cô ném điện thoại xuống giường, bực bội vì lòng tự trọng bị tổn thương. Vậy mà cô đã vui vẻ, suýt nữa đã nhầm lẫn giữa ảo và thực rồi. Lần này không thể thế được. Cô mở Facebook, viết vài status trút giận, thấy hắn đã để relationship với con bé khác. Lại nói chuyện tình cảm. Đàn ông là vậy đấy. Dù sao cô cũng chẳng hy vọng vào sự thay đổi của hắn. Và rồi chìm vào giấc ngủ. Nhất định cô phải làm gì đó.

Sáng hôm sau thức dậy, cô quyết định cho hắn một bài học, nên đã nhắn tin hẹn một cuộc hẹn cho tối qua như thế đấy.

Mỗi ngày trôi qua, cô và hắn thường gọi điện, nhắn tin, lúc thì gặp nhau, và hẹn hò như bao đôi yêu nhau khác

–         Bồ trả thù kiểu gì mà như đang yêu hắn thật vậy? Ta thấy nghi nghi sao á. Khi nào bồ mới chịu gặp anh chàng bác sĩ đây. Anh ấy kết bồ lắm đó.

–         Hì hì. Ta muốn giải quyết cho xong vụ này, vẫn nói chuyện đều đều với bác sĩ mà, nhưng ta chưa muốn gặp, cũng chưa nhắc gì đến chuyện gặp gỡ gì cả.

–         Nhưng bồ định làm cách nào để làm cho hắn đau chứ? Nếu cứ tiếp tục thế này?

–         Ta cũng chưa nghĩ ra được cách nào. Trừ phi, anh bác sĩ kia chịu xuất hiện và giải cứu cho ta vụ này. Tức là người ta phải đổ cái rầm ấy đã chứ.

Cuối tuần đầu tiên sau khi bắt đầu “âm mưu”, cô và hắn đi xem phim, rồi hắn đưa cô về nhà. Cũng vẫn những cử chỉ thân mật như là những cặp yêu nhau ấy. Nắm tay, vuốt tóc, cũng ôm khi ngồi sau xe.

Cuối tuần thứ hai, hắn đưa cô đi ăn, và đi dạo trên con đường gần khu nhà cô. Hắn cõng cô. Yên lặng…

Chỉ là những lúc cô đơn, cô sẽ gọi cho hắn nói chuyện, cả hai chẳng qua cũng là lợi dụng nhau để san sẻ bớt cô đơn của mỗi người. Cô chẳng buồn quan tâm hắn có thậm thụt với ai nữa không, cũng chẳng thèm để ý có sms hay cuộc gọi bất thường. Vì cô muốn, có một màn kịch hoàn hảo nhất.

Nếu tất cả chỉ đơn giản là một trò chơi, thì cách hành động cũng trở nên đơn giản hơn bao giờ hết. Cô và hắn, tất nhiên có những lúc gần gũi thân mật, nhưng dường như đã thành một quy tắc ngầm, chưa một lần có ý định sẽ đi quá giới hạn. Hắn từng nói “Đúng là tài thật nhỉ, yêu nhau bao nhiêu lâu vậy mà chẳng có chuyện gì xảy ra”. – “Thế anh muốn có chuyện gì hả? Vớ vẩn.”

Cuộc sống của cô cũng chẳng thay đổi là mấy, có chăng cô sắp xếp lại thời gian một chút. Vẫn trò chuyện với anh bác sĩ do nhỏ bạn thân mai mối. Anh ấy thân thiện, đẹp trai, lại công việc tốt, nhưng cô vẫn không muốn quá vội vàng với mối quan hệ này. Có vẻ như anh ấy cũng quan tâm đến cô, đó là dấu hiệu tốt chứ cũng chưa thể nói lên được điều gì. Cô cảm thấy dè chừng với những mối quan hệ tình cảm. Vì hắn, gây ra quá nhiều những điều tồi tệ.

Tuần thứ ba, hắn gọi điện hẹn cô cuối tuần về nhà hắn có buổi tụ họp gia đình. Cô đồng ý. Hắn sẽ đến đón cô. Cơ hội tới rồi đây…

Thực ra, cô nghĩ mãi cũng chẳng có cách nào để làm hắn đau khổ. Để cô quay lại với hắn, cô bắt hắn bỏ hết những mối quan hệ loằng ngoằng bên ngoài, gia đình hắn cũng biết chuyện cô và hắn quay lại với nhau. Nhưng như thế rồi thì sao? Cô chẳng biết mình phải làm gì tiếp theo nữa cả. Nghĩ thế nào cũng là không đủ tàn nhẫn để làm bất kì ai chịu tổn thương. Vậy cô phải làm sao để trả thù đây?

–         Bồ sao vậy? Có chuyện gì mà mặt buồn thiu thế?

–         Ta thấy bế tắc. Ta không biết nên làm sao để thực hiện được cái việc trả thù mà ta vẫn làm. Ta không nghĩ ra cách nào để thấy có thể hành hạ hắn được. Bồ có sáng kiến gì không?

Cô chẳng tiếc rẻ gì mối quan hệ này, nhưng cô muốn để hắn hiểu cái giá phải trả cho những kẻ lừa dối. Từ đầu chí cuối, cô vẫn luôn là người kết thúc mối quan hệ, lần này vẫn thế, thì hình như chẳng có gì khác. Nhưng cuộc sống nếu cứ mãi trong cái vòng luẩn quẩn ấy, thì cô phải làm sao? Biết khi nào mới có cuộc sống tốt đẹp hơn? Dằn vặt nhau liệu có phải là cách tốt để trả thù? Vốn dĩ chẳng thể làm gì thì không nên ép bản thân thành kẻ xấu. Rồi khi hắn biết được, sẽ thấy, hắn lăng nhăng là đúng.

Tình cảm có thể khiến ta đau đớn trong hiện tại, nhưng sẽ là cả ở trong tương lai nếu như không biết rũ bỏ nó mà đứng dậy, mở ra cánh cửa khác cho bản thân bước tiếp.

Cách trả thù tốt nhất chẳng phải là không bận tâm đến những kẻ đó, sống cuộc sống của mình thật tốt, thật vui vẻ đó sao. Đúng, bản thân nhẫn nhịn, rồi cuộc sống sẽ mở cho mình con đường khác, cơ hội khác, con người khác. Cô đã nghe được câu nói thế này: Có những thứ na ná tình yêu thì nhiều lắm, nhưng làm sao để nhận ra được tình yêu đích thực của mình lại là chuyện không hề đơn giản.

Anh chỉ là tên khốn, không hơn! (phần 2) 2

Cô nên dừng lại mọi chuyện ở đây, cô sẽ kết thúc với hắn. Bắt đầu một cánh cửa mới, ở đó có những con người mới, đặc biệt, là anh chàng bác sĩ điển trai vẫn thường chia sẻ những chuyện thường nhật với cô. Cô không nên lãng phí thời gian mà bỏ lỡ cơ hội, có khi lại là hạnh phúc này. Cô sẽ tìm một công việc khác, ở một nơi khác, gần anh hơn, để cho cả hai cơ hội, cho mình một khoảng không bình lặng. Cô đã nói với anh, chiều cuối tuần, hôm đó, anh đến đón cô đi mua một vài thứ cần dùng cho chuyến đi. Anh sẽ đi cùng em chứ, bác sĩ của em?…

Chiều cuối tuần, hắn đến đón cô, vẻ mặt rạng rỡ, còn mang theo một bó hoa rất to. Đứng trước cửa nhà gọi cho cô. Đối diện hắn, cô mỉm cười:

–         Trò chơi kết thúc rồi anh. Em không yêu anh như anh hay em vẫn nghĩ. Em đã có ý định trả thù anh, nhưng rồi thấy nó thật trẻ con và chẳng để làm gì cả. Chúng ta nên sống cuộc sống mới, em đã tìm được một hy vọng mới cho mình. Anh cứ tiếp tục cuộc sống ấy, tiếp tục buông thả, tiếp tục lăng nhăng, hay thay đổi thành người đàng hoàng… Em cũng chẳng quan tâm nữa. Cảm giác bên anh thật trống rỗng anh biết không. Tình yêu này đã chết trong cái vỏ bọc vui vẻ mà chúng ta vẫn cố giữ gìn. Nói vậy… chắc là đủ rồi chứ. Chào anh!

–         Em… Em đùa à?

–         Anh ấy đến rồi, em có hẹn, em đi trước nhé.

Hắn vừa lái xe vừa ngoảnh lại nhìn theo cô cùng anh đi về phía ngược lại, qua đoạn rẽ thì bị một chiếc xe khác quệt vào, người văng sang bãi cỏ bên đường, chiếc xe thì nát bét. Tối hôm đó, người nhà hắn gọi cho cô nói lại tình hình mọi chuyện như vậy. Hắn bị xây xát ngoài da, chân phải thì bó bột, hiện tại tất cả đều bình thường.

Hôm sau anh đưa cô đến viện thăm hắn. –“Anh chờ em ngoài này, em vào đó một mình nhé.” –“Vâng. Cám ơn anh.”

Cô bước vào phòng bệnh và đặt bó hoa lên bàn.

–         Anh có vẻ vẫn ổn?!

–         Em đang đùa đấy à? Tên đó là ai? Sao anh không biết? Cám ơn, nhờ có em và thằng đó, anh hoàn toàn ổn.

–         Em đâu có đùa, những gì em nói hôm qua đều là thật, em đến để chào anh một tiếng, vì em chuyển công tác rồi. Anh hãy cám ơn đi vì thế này vẫn còn là nhẹ, em đã từ bỏ ý định trả thù, chứ em mà gây chuyện, chắc còn thảm hơn thế này nhiều.haha

–         Sao em lại như vậy?

–         Em phải đi rồi. Tạm biệt.

Anh chỉ là tên khốn, không hơn! (phần 2) 3

Cô chỉ mỉm cười chào hắn rồi ra về. Lòng nhẹ nhõm hơn nhiều, như trút bỏ được tảng đá trong suy nghĩ bấy lâu nay. Hình như, kết thúc cũng là một cách cho đối phương một bài học.

–         Anh đợi em có lâu không?

–         Lâu đến nỗi suýt nữa anh đã lao vào để giải cứu cho em rồi.haha

–         Anh này, hôm nay em muốn hẹn hò với anh, bác sĩ ạ.hihi…………..

Hết.

Nhym.

Xem thêm bài viết khác:

  • Mảnh vụn yêu thương

    Đôi khi vì quá chìm đắm vào tình yêu mà quên đi rằng người ta đối xử như thế nào với tình yêu mình dành cho họ. Thế nên cứ mù quáng, cứ tin, tổn thương ...

  • Anh chỉ là tên khốn, không hơn! (phần 1)

    Tình yêu là một thứ xa xỉ với cô, nhưng có kẻ nào đó dám lãng phí thứ mà cô nâng niu ấy, thì cô không thể chết chân mà chịu trận. Dòng người bon chen, hối ...

  • Vợ ngoại tình với đồng nghiệp chồng nhé!

    Vợ lao vào vòng tay anh ấy trong mê mải và cuồng si. Anh ấy nhẹ nhàng và đê mê cởi từng cái cúc áo cho vợ.... Vợ ngoại tình với đồng nghiệp, chồng nhé!   Vợ ngoại ...

Ý kiến của bạn

Tin đọc nhiều

Giảm béo
Facebox

Kết nối với chúng tôi

Novaads
Quảng cáo 1
dien đan
Từ khóa tìm kiếm