Cám ơn tình anh

16/07/2013

Anh là người đã đến thật muộn trong cuộc đời em, anh đến khi lòng em đang phải vương mang quá nhiều mệt mỏi. Đôi vai bé nhỏ của em gần như sẵn sàng đổ sụp trước những gánh nặng mà em đang cố tự gồng lấy một mình.

Anh đến khi trong em gần như không còn đủ niềm tin để tiếp tục trao cho một người, con tim em không còn đủ chỗ để dành riêng cho yêu thương và trong mắt em lúc ấy chỉ tồn tại một người đàn ông duy nhất, người em đã yêu gần như trọn con tim, bằng cả tâm hồn và mọi thứ mà em đang có.

Anh đã phải thật khó nhọc để chạy đến gần bên trái tim em, đã thật gắng công để làm em nhận ra rằng vẫn còn đó một chút yêu thương sót lại nơi mình. Tình yêu nồng cháy nơi anh đã làm cho những hoang tàn trong em hồi sinh, những vụn vỡ tưởng chừng không thể nào vun vén được dường như đang tự hàn gắn lại. Em như được thức tỉnh sau những ngày dài tự ngủ vùi trong bóng đêm, u mê và mụ mị với chính những mông lung nơi mình.

cam-on-tinh-anh-1

Tình yêu nồng cháy nơi anh đã làm cho những hoang tàn trong em hồi sinh, những vụn vỡ tưởng chừng không thể nào vun vén được dường như đang tự hàn gắng lại

Đã có những lúc em muốn gạt phăng bàn tay của anh ra vì em sợ, sợ một lần nữa phải đối đầu với một yêu thương ngược lối sai đường, sợ đôi tay em sẽ buông lơi và trốn chạy để làm thêm một người nữa phải đau, sợ giọt nước mắt nơi em sẽ khiến lòng ngực trái của anh phải nhức nhói, sợ trái tim lỡ lầm của em lại phải một lần nữa bị tổn thương,… em sợ và sợ tất cả mọi điều vì em đã từng có một yêu thương hạnh phúc ngập tràn nhưng đau đớn còn gấp vạn lần như thế.

Em muốn anh chạy đến bên một người con gái khác có một con tim đủ đầy và nguyên vẹn hơn em, muốn anh được sống, được mỉm cười, ngủ, thức cùng với bao hạnh phúc bình thường giản dị của cuộc sống, muốn yêu thương nơi anh một khi cho đi phải nhận lại gấp trăm ngàn lần.

Nhưng không hiểu sao em lại không đủ lạnh lùng và tàn nhẫn để đẩy anh đi như đã từng đẩy bao người khác xa cuộc đời mình, em cũng chẳng đủ dũng cảm để bảo với đôi tay mình rằng hãy nới lỏng yêu thương nồng nàn của anh ra. Giọt nước mắt em lặng lẽ rơi khi nhớ về những yêu thương mà em đã từng có với người ấy, nhưng nó lại vỡ oà khi bất chợt thấy đôi dòng lệ ươn ướt nơi bờ mi anh.

cam-on-tinh-anh-2

Rồi tự nhiên lại muốn ôm ghì lấy anh thật chặt, muốn đặt bàn tay lên ánh mắt đầy yêu thương nơi anh, muốn được vuốt mái tóc ngô ngố làm em phải buồn cười mỗi khi nhìn thấy

Em tự hỏi sao cứ phải là em, vì em, do em mà bao người phải lặng thầm lau đi nước mắt, em chán ghét chính mình, muốn tự chì chiết và làm đau chính em nhưng chợt nhận ra một điều rằng em càng làm thế thì người tổn thương và đau đớn nhất lại không phải là mình.

Rồi tự nhiên lại muốn ôm ghì lấy anh thật chặt, muốn đặt bàn tay lên ánh mắt đầy yêu thương nơi anh, muốn được vuốt mái tóc ngô ngố làm em phải buồn cười mỗi khi nhìn thấy, muốn được dựa vào bờ bé nhỏ nhưng lúc nào cũng dành sẵn chỗ cho em khi em cần, muốn được thỏ thẻ thật khẽ khàng vào tai anh rằng em đang rất nhớ, rất thương và cám ơn thật nhiều tình yêu anh đã dành cho.

Ý kiến bạn đọc