Chào tháng 9! Vĩnh biệt anh

10/09/2013

Em không muốn phủ nhận rằng vết thương trong em quá lớn, lớn đến nỗi mà xung quanh em mọi người ra sức băng nó lại, em vẫn thấy nó rỉ máu âm ỉ, chỉ đơn giản, trong suy nghĩ của em, bất cứ lúc nào em cũng chạm vào nó, tự làm mình đau và tổn thương!

 

Khi em viết những dòng chữ này, em đang khóc!

Em chưa từng yêu một ai nhiều đến thế!

Lần đầu tiên em cảm nhận cuộc sống oái ăm và ngang trái, cuộc đời mình như một thước phim….
Em đã từng phải thốt lên rằng, em đang được sống những ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời, rằng em không mong gì hơn thế!

Chào tháng 9! Vĩnh biệt anh

Để rồi, giờ đây, em đang cố gắng bơi khỏi những cơn đau tê tái cho chính bản thân mình!

Là anh lừa dối em hay chính em đã lựa chọn tin anh hơn là tin vào cảm giác của mình?! Em tự hỏi điều gì là sự thật?!
Và…

Em nhớ một người nắm tay em đi trong rừng, dắt em qua những phiến đá trơn…Tiếng hú hét cứ vọng mãi trong tâm thức….

Em nhớ một người cùng xách giầy đi với em trên cát…Người đàn ông viết tên em và kí tên anh, muốn em hứa chỉ được yêu một mình anh là duy nhất!

Em nhớ một người lọ mọ ghi âm những câu nói để em yên tâm, cho em thêm niềm tin và hi vọng!

Em nhớ cả cái người bận rộn vẫn viết mail cho em dài thật dài, vẫn gửi cho em những bài báo làm “động lực tinh thần”.

Em nhớ cả người tỉ mỉ ghép những dòng chữ vàng vàng bé xíu tỏ tình…

Em nhớ cái người lần đầu tiên vào bếp, cắt ớt thành hoa, xếp những con tôm thành hình trái tim và lần đầu tiên mua hoa về cắm! Em còn nhớ lọ hoa có 8 bông hoa màu vàng, anh tặng em một bông hồng nhung để em tự tay cắm vào chính giữa. Nhớ lúc măm xong hai đứa lần mò xem hết bộ film 3D này đến bộ film khác cho một ngày nghỉ gió ngoài lạnh còn tim em ấm lắm!

Chào tháng 9! Vĩnh biệt anh 1

Em nhớ cả người mà mùa đông chở em đi trên phố rét run vì lạnh, chia nhau hơi ấm từ chiếc khăn hồng nhỏ bé của em…

Em nhớ cả khi đi làm về hai đứa ăn cơm xong skype í ới rồi nhớ quá gần 10h rồi vẫn gặp nhau để nhìn cho đỡ nhớ…

Nhớ cánh cửa mở ra và anh ôm lấy em nghẹt thở khi anh chào đón tuổi 28!

Nhớ lúc hai đứa chạy xe lên Parkson, anh nghía vào tiệm trang sức, chọn một sợi dây chuyền cho em. Rồi chị bán hàng thỏ thẻ: 34 triệu, anh cười hiền: Nợ nhé!

Nhớ những lúc chí chóe, những lúc anh í ới: yun thối, mặt mẹt…yêu quái mũi to mồm rộng…

Có những khoảnh khắc thật chậm….

Để rồi, em bàng hoàng nhận ra, em khắt khe hơn, anh cẩu thả hơn!

Sự thật vẫn là sự thật!

Nhưng cái giá phải trả thực sự đắt quá!

Những chập chờn về sáng ào ạt, miên man….

Chào tháng 9! Vĩnh biệt anh 3

Tầng 13!

Những câu nói chua chát!

Những cái tát!

Đổ vỡ!

Máu!

Tất cả đan xen vào nhau khiến em nổ tung!

Em vùng dậy trong đêm nức nở!

Tự hỏi, đã bao nhiêu đêm như thế!

Em còn luyến tiếc điều gì?!

Thì ra, trong lòng em luôn cố chấp!

Cố chấp yêu anh!

Cố chấp hận anh!

Để rồi, người dáo dác tìm em nhất lại là mẹ!

Là đêm đến mẹ lẻn đọc tin nhắn của em!

Là khi em co giật, mẹ ôm chặt, cắn môi ngăn cho những giọt nước mắt trào ra, cuối cùng vẫn có vị mặn trên mi con gái!

Là con em lặn lội đi cả quãng đường xa…ôm chầm lấy chị, rồi rưng rưng nước mắt!

Là sáng bảnh mắt ra tìm chị?!

Trưa hỏi đi đâu?

Tối đang làm gì?

Là đi làm về thì đi với em đi bộ cho khuây khỏa…

Là để em ngủ cùng, để em cùng chị vượt qua quãng thời gian khó khăn này!

Em sẽ từ bỏ anh nhé!

Từ bỏ người đàn ông đã không lựa chọn mình hay chí ít không yêu em duy nhất!

Xin lỗi vì những lúc ngông cuồng, uất hận, em cũng làm chính anh tổn thương vô bờ bền!

Xin lỗi vì những nhát đâm anh nửa vời làm anh đau đớn!

Xin lỗi vì đã yêu anh theo một cách dại khờ và nông nỗi!

Xin lỗi, vì tất cả những gì đẹp nhất…đã qua!

Vĩnh biệt tình yêu của em!

Ý kiến bạn đọc