Có phải là đã muộn màng?

06/06/2013

Đã hơn một lần tôi nghĩ, chúng tôi đến với nhau, và có đứa con kháu khỉnh này liệu có phải đã quá vội vàng?

Cuộc đời thật chẳng thể biết trước được tương lai. Con người lại càng không! Những tưởng thời gian sẽ khiến con người ta dễ chấp nhận nhau, hiểu nhau và rút ngắn đi những khoảng cách. Những tưởng…

Tình yêu đến với tôi, lúc hờ hững như cơn gió thoáng qua, lúc lại ồn ào mãnh liệt, nhưng cách mà anh xuất hiện, cách anh “xâm chiếm” thế giới của tôi, khiến tôi quay cuồng, chẳng rõ là yêu, là thích, hay là thứ gì đó na ná vậy. Chúng ta không còn trẻ, nhưng tôi vẫn bị những hành động lãng mạn trẻ con của anh làm động lòng.

Có phải là đã muộn màng?1

Có phải là đã muộn màng?

Tôi đến với anh, chẳng rõ con tim hối thúc bao nhiêu, nhưng tôi lúc đó, cần ngay một sự ổn định, tôi mệt mỏi, mệt mỏi với sự thúc ép của gia đình, mệt mỏi với công việc và mệt mỏi với chính mình. Lúc đó, tôi cần một người có sức mạnh hơn tôi, san sẻ giùm tôi chút áp lực. Anh xuất hiện và … tôi chọn anh. Tôi cũng chẳng kịp quan tâm, thứ anh dành cho tôi được bao nhiêu phần chân thành. Chân cứ bước, mà chẳng kịp quan tâm phía trước là giông bão, hay khoảng trời bình yên?

Có phải là đã muộn màng?2

Có phải là đã muộn màng?

Anh có còn nhớ những ngày tháng đã qua, những ngày anh ở bên tôi, tiến gần hơn từng chút, từng chút? Những ngày mà anh giúp tôi gom nhặt những vụn vỡ của lo toan chực chờ? Những ngày tháng xa xôi sau khi cưới? Những vất vả, bon chen mưu sinh cho cuộc sống gia đình?

Hẳn là anh còn nhớ, nhưng sao cách mà anh thể hiện đã không còn như trước?

Hẳn là anh cũng biết bao nhiêu đêm tôi thức trắng đợi chờ.

Hẳn là anh cũng hiểu tôi cao ngạo, tôi cứng rắn, nhưng bên anh đã trở nên mềm yếu ra sao?

Hẳn là anh đều thấy!

Chúng ta bắt đầu có những xích mích, đã thật khó khăn biết bao nhiêu để chờ đợi đứa con chào đời. Và tôi cũng thêm một lần thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn từ đó.

Công việc cuốn anh đi, bạn bè cuốn anh đi, còn guồng quay của gia đình nhỏ, những cơn say đã làm anh bỏ lỡ. Một mình tôi gánh vác, một mình nuôi con. Chúng ta… càng thêm xích mích. Đã hơn một lần tôi nghĩ, chúng ta đến với nhau, và có đứa con kháu khỉnh này liệu có phải đã quá vội vàng?

Có phải là đã muộn màng?3

Có phải là đã muộn màng?

Chúng ta trốn tránh những mâu thuẫn, bằng những lần công tác lâu ngày, xa nhau, tôi vùi đầu vào công việc, và hạnh phúc ngắm nhìn đứa con bé bỏng lớn từng ngày. Còn anh, anh lại chọn cách tìm đến người phụ nữ khác.

Hẳn là chúng ta, tôi và anh, đã chẳng còn tình cảm và lòng tin với nhau từ đó. Tôi chẳng rõ mình đang uất ức, đau khổ, hay là trống rỗng đến nghẹt thở quanh đây? Tình yêu… hết thật rồi!

Tôi không còn trẻ, cũng qua cái thời tình yêu sốc nổi, thích lên là chia tay. Tôi nhìn đứa con này, mắt ngây thơ ngấn nước, sợ hãi khóc òa khi chứng kiến mỗi lần chúng ta to tiếng tranh cãi. Tôi sợ đôi mắt ấy, tâm hồn ấy không được hồn nhiên vô tư như những đứa trẻ bình thường.

Hơn một lần tôi nghĩ đến viêc cho cả hai một lối thoát. Hơn một lần anh nói sẽ sửa sai. Rồi cứ hơn một lần, như vậy!

Những vết thương như những lằn roi cuộc đời, đau đớn, day dứt. Và chúng ta đã sai, phải không anh?

 Nhym.

Ý kiến bạn đọc