‘Không gì ngu bằng nuôi con rơi của chồng’

12/07/2013

Minh bảo, chị nhận nuôi giọt máu rơi của chồng vì lòng bao dung với anh, cũng vì thương đứa bé. Nhưng sau 6 năm, chị nhận thấy đó là một sai lầm.

Con rơi và những lời xúi bẩy

Khi

người nhà cô gái đó đưa đứa bé còn đỏ hỏn đến nhà Hùng “trao trả”, anh

đã 40 tuổi, có hai đứa con học cấp hai, và người vợ hiền 34 tuổi, chị

Minh. Mẹ đứa bé là người tình ngắn ngày của anh trong một đợt công tác.

Khi cô ta mang thai, Hùng nói thẳng anh không có tình cảm thực sự với

cô, không thể bỏ gia đình, vì thế nếu cô dứt khoát để đẻ, anh chỉ có thể

trợ cấp nuôi con, một lần hoặc hằng năm, tùy cô chọn, chứ không thể cho

hai mẹ con danh phận nào cả. Cô gái đồng ý với món trợ cấp một lần.

Điều

không ngờ đến là ca sinh nở gặp tai biến, người mẹ bất hạnh ra đi sau

khi vượt cạn. Mấy người anh trai của cô quyết định mang đứa bé trả cho

“tác giả”.

Trước vợ,

Hùng cúi đầu xin tha thứ,  bảo sẽ tìm người nuôi đứa trẻ, chỉ cần chị

chấp nhận để anh trợ cấp nuôi con, và đừng ly hôn. Tuy nhiên, ông bà nội

lại thuyết phục con dâu nuôi đứa trẻ, không để nó thiệt thòi so với hai

người anh cùng cha của mình. Nể bố mẹ chồng, thương xót đứa trẻ mồ côi,

Minh đồng ý.

 

Con đẻ

đã lớn nên từ đó,  sự chăm sóc của chị Minh chủ yếu dành cho Ngọc, cô

con gái út, giọt máu rơi của chồng. Cố dẹp nỗi đau bị phản bội, tự nhủ

trẻ nhỏ không có lỗi, chị dành cho Ngọc những điều tốt đẹp nhất. Tuy

nhiên, có hai người luôn nhắc cho chị, cho bé Ngọc và mọi người cái sự

thực Minh không phải mẹ đẻ của Ngọc, đó là bố mẹ chồng chị. Những việc

tốt chị làm cho bé bị họ gọi là giả nhân giả nghĩa, và mỗi sơ suất của

chị đều bị họ quy là “độc ác, khác máu tanh lòng, lợi dụng con trẻ để

trả thù rửa hận”.

 

Ảnh minh họa

“Tôi

là nạn nhân của thói trăng hoa của chồng. Tôi đã rộng lòng tha thứ, đã

nuôi nấng con anh, lẽ ra người ta phải cảm động, phải yêu thương tôi

hơn. Nhưng họ lại cố tình tô vẽ tôi thành một mụ dì ghẻ độc ác”, Minh

chia sẻ. “Trẻ con ai chả có lúc ốm đau, ngày xưa hai đứa kia cũng qua

bao đận sài đẹn mới lớn lên được. Nhưng bé Ngọc thì chỉ cần ho hắng một

chút là mẹ chồng đã lên án tôi không đẻ không xót, bất chấp thực tế là

tôi hết sức chăm sóc con. Mỗi lần bé làm gì sai, tôi uốn nắn thì ông bà

lại chửi tôi là ngược đãi con chồng”.

Lên

4 tuổi, bé Ngọc đã biết Minh không phải mẹ đẻ của mình, biết cậy bà để

khỏi nghe lời mẹ. Lên 6 tuổi, bé biết hùa theo ông bà nắt nạt mẹ Minh,

săm soi mách tội mẹ để bà mắng, thậm chí bé còn biết vẽ chuyện, nói dối.

Minh muốn dùng tình yêu để cảm hóa con bé, nhưng không ai để cho chị

làm điều đó, vì mọi thiện ý của chị đều bị xuyên tạc, và con bé nghi

ngờ, xem thường chị. Đau khổ hớn, dưới sự “tuyên truyền” của bố mẹ,

chính anh Hùng cũng nghĩ vợ mình hẹp hòi, ích kỷ, giả dối, đối xử không

tốt với con riêng của anh.

Sau

6 năm kể từ lúc bé Ngọc được đưa đến, chị Minh hoàn toàn hối hận về sự

cao thượng của mình: “Đúng là không gì ngu bằng nhận nuôi con rơi của

chồng. Tôi đã ngu và đã trả giá, nhưng thế là quá đủ”. Trước sự ngỡ

ngàng của chồng, chị đưa đơn ly hôn với ý nghĩ,  một người chồng không

hiểu tấm lòng tốt đẹp của vợ, không trân trọng tình cảm và sự hy sinh

của vợ thì không xứng đáng với sự hy sinh đó nữa.

Minh

cho biết, chị ra đi cũng vì bé Ngọc. Nếu chị còn ở lại, bé Ngọc còn bị

tiêm nhiễm tư tưởng coi chị là thù địch, là dì ghẻ độc ác, bé sẽ sinh

lòng thù hận và điều đó sẽ đầu độc tuổi thơ cũng như tuổi dậy của bé.

Muốn cao thượng cũng cần phải… cao thủ

Cũng

nhận nuôi đứa con rơi của chồng, cũng có mẹ chồng ghê gớm, săm soi

nhưng chị Lê, 43 tuổi, đã thành công trong việc bảo vệ mái ấm, và có

thêm một đứa con ngoan. Lê cho biết kể từ lần trăng hoa để lại hậu quả

đó, chồng chị không dám tái phạm lần nào nữa và rất yêu thương, biết ơn

vợ.

“Hồi đó tôi 32

tuổi, bé Hương lên 8. Khi người đàn bà kia mang con đến trả để cô ta đi

nước ngoài, tôi sốc đến mức dứt khoát đòi ly hôn. Được mọi người khuyên

giải, tôi tự xét lại bản thân và biết mình vẫn yêu, vẫn cần anh ấy, và

nếu muốn tiếp tục có anh ấy thì phải tha thứ”, Lê chia sẻ. Khi đã quyết

định, chị suy nghĩ rất nhiều về cuộc sống của mình sắp tới trước khi họp

gia đình.

 

Lê kể:

“Trước đó, tôi đã yêu cầu xét nghiệm AND, nếu đúng là con anh ấy thì mới

bàn tiếp. Khi đã có kết quả, tôi gọi đủ mặt hai bên gia đình, tuyên bố

rằng tôi cho chồng hai lựa chọn, một là ly hôn, hai là chấp nhận sự sắp

xếp của tôi, không có phương án thứ ba”.

 

Ảnh minh họa

tuyên bố không chấp nhận phương án gửi đứa bé cho chị chồng nuôi. Nếu

như nhà ngoại không nuôi cháu (điều này đã chắc chắn) thì đứa bé sẽ phải

sống với bố nó, để nó không phải tự hỏi tại sao cũng là con mà chị nó

được ở với bố, còn nó ở với bác, phải chịu thiệt thòi về tình cảm. Thứ

hai, đứa bé sẽ là con Lê, chị có toàn quyền nuôi dạy nó như mẹ đẻ và,

chị nhấn mạnh, không ai được can thiệp vào chuyện chị nuôi dạy con bé,

kể cả ông bà nội. Không ai được nói với con bé chuyện chị không sinh ra

nó, không hỏi nó rằng mẹ có tốt với con không, hoặc bình phẩm về chuyện

ấy.

“Tôi nói, nếu

mọi người săm soi chuyện tôi nuôi đứa bé thế nào, thì chính họ đã làm

điều ác cho đứa trẻ, khiến nó suy nghĩ và tủi phận. Một khi tôi nhận nó

làm con, tôi sẽ bảo vệ nó, bảo vệ gia đình, vì vậy nếu ai cố tình phá

thì đừng trách tôi không khách khí. Tôi đối với nó có tốt hay không, mọi

người hãy tự mình quan sát, có gì cứ góp ý thẳng với tôi chứ đừng thăm

dò ở đâu, hay bàn tán với ai. Chồng tôi đồng ý, bố mẹ chồng hơi bất mãn

nhưng cũng đành tán thành. Tôi còn lập bản cam kết yêu cầu mọi người ký

vào nữa”, Lê hào hứng kể.

thú nhận, việc chị kiên quyết không để chị chồng nuôi em bé ngoài lý do

không muốn bé thiệt thòi còn vì chị muốn mình chủ động kiểm soát mọi

chuyện. Nhỡ đâu chị chồng nói vào tai con bé về sự thiệt thòi của nó,

kích động lòng đố kỵ, thù hận của nó với bố mẹ và chị ruột thì gia đình

chị khó mà hạnh phúc. Cũng vì thế mà dù bố mẹ chồng đã cam kết không can

thiệp, sau đó chị vẫn lấy cớ nhà thêm người để mua căn hộ ra ở riêng.

Đến

nay, cô bé ấy đã 11 tuổi, vui như chim sẻ, yêu thương chị như chị yêu

thương nó. Chị tâm sự: “Lúc xác định nuôi con bé, tôi nghĩ, nó phải trở

thành con tôi thực sự, nếu tôi và mọi người vẫn coi nó là con riêng anh

ấy thì chẳng những tình cảm dành cho nhau không trọn vẹn, mà nỗi đau bị

phản bội của tôi còn bị nhắc đến hằng ngày bởi sự có mặt của con bé. Vì

thế, tôi phải đưa con bé tránh xa những sự xúi bẩy ác ý của người khác.

Chờ con bé lớn thêm chút nữa, tôi sẽ  nói cho con biết sự thật, trước

khi người khác kịp xì xào vào tai nó”.

Mọi

người đều bảo, trước đây Lê là cô con dâu khá nhẫn nhục và cam chịu

trước mẹ chồng, vậy mà khi sự việc trên xảy ra thì chị bỗng trở nên ghê

gớm và kiên quyết đến mức ông bà phát sợ, không dám trái ý. Nhắc đến

chuyện này, chị cười: “Đúng thế thật. Nhưng một khi hạnh phúc của mình

bị đe dọa, nếu cứ nhẫn nhịn, nếu không ghê gớm, không chủ động giành

quyền giải quyết vấn đề thì chỉ có sa vào bất hạnh mà thôi”.

Ý kiến bạn đọc