Tớ thích ấy…

30/11/-0001

Tớ thích ấy, bởi những lần ấy quàng chiếc khăn to sụ vào cổ tớ. Yêu cái cách ấy nắm lấy đôi tay tớ và hà hơi vào đôi tay ấy mỗi khi nó tê cứng vì lạnh…

Tớ thích ấy, mỗi khi ấy buộc giây giày cho tớ, cái dáng vẻ hí húi luồn những sợi dây vào với nhau trên đôi giày vải của tớ, tớ có cảm giác mình như là một nàng công chúa nhỏ, còn ấy là chàng hoàng tử của tớ. Thì con gái vẫn chúa hay mơ mộng. Vì tớ thích sự quan tâm từng li từng tí ấy dành cho tớ, thật ấm áp biết bao.
 
Tớ thích ấy, bởi những lần ấy đội mũ bảo hiểm cho tớ. Tớ từng ghét mũ bảo hiểm vì nó làm tóc tớ xẹp xuống, làm tớ trông xấu nhưng từ ngày có ấy tớ lại thích nó. Bởi lúc hai đứa mình cùng đội mũ bảo hiểm màu đỏ, trông chúng mình cứ như những chú kiến nhỏ, đầu đập vào nhau kêu cồm cộp rất vui tai.
 
Tớ thích ấy mỗi buổi sáng lại dúi vào tay tớ một hộp Vinamilk, với một cái note cực kì dễ thương: “ngay và luôn nhé”, vì tớ là đứa lừa ăn sáng còn ấy thì luôn phải nhắc nhở tớ ăn đúng giờ. Tớ biết ấy lo cho sức khỏe của tớ, một con bé yếu ớt và dễ ốm như chơi vì ấy lúc nào cũng giống như bảo mẫu “đáng yêu” của tớ “ngủ đi nhé, mai tớ sẽ qua nhà đón ấy đi học sớm đấy, không có chuyện chờ đâu”.
 
Tớ thích ấy, vì ấy chăm sóc tớ ân cần, vì tớ biết có ấy bên cạnh tớ chẳng bao giờ sợ mình bị ốm. Đi bên cạnh ấy, tớ luôn biết mọi thứ đều đủ cho cả hai.
 

Tớ thích ấy... 1

Tớ thích ấy, bởi những lần ấy quàng chiếc khăn to sụ vào cổ tớ. Yêu cái cách ấy nắm lấy đôi tay tớ và hà hơi vào đôi tay ấy mỗi khi nó tê cứng vì lạnh và nụ cười ấy dành cho tớ  “đeo gang tay vào nữa, trời lạnh lắm đấy”.
 
Tớ thích ấy, những lúc ấy “giả vờ” chăm chú nghe tớ buôn chuyện, à thì, toàn những chuyện trên trời dưới đất, không đầu không cuối mà bao giờ tớ cũng bắt đầu bằng một câu: “Tớ có chuyện này hay lắm nhé, ngồi yên tớ kể cho nghe nè”. Nhưng mà tớ lại chẳng phải là đứa giỏi kể chuyện vì chưa kể được một nửa chuyện thì tớ đã nhảy tót sang chuyện khác rồi và tự… cười nắc nẻ rồi. Tớ biết là ấy chẳng thích đâu nhưng ấy vẫn…cười. ấy bảo ấy cười vì trông tớ buồn cười thôi nhìn ấy “khổ sở” vì phải cười trong những câu chuyện của tớ.
 
Dỗi. Và rồi ấy lại ấy lại thầm thì vào tai tớ: “Chỉ cần có cậu bên cạnh thì tớ có thể cười bất kì lúc nào, ngốc ạ” – Ấy tủm tỉm, còn tớ thì… đỏ mặt rồi nè!
 
Tớ thích ấy, vì mỗi khi tớ có chuyện buồn ấy luôn tự nguyện làm “xế” cho tớ chở tớ ra với biển, tớ thích biển. Nắng biển, sóng biển, gió biển cả cái hương vị mặn chát khô khốc của nước biển cứ cuốn tớ theo, đứng trước biển dường như tớ thấy mình bé lại và nỗi buồn chỉ còn như những hạt cát cuốn theo từng con sóng.
 
Ngồi cạnh ấy, đủ để giữ lời hứa với ấy là tớ sẽ không khóc nhưng sao cái hương vị biển mặn chát đến thế, nó sộc vào mắt tớ ! Tớ thích cảm giác này, bình yên và nhỏ bé trên đôi vai của ấy!
 
Tớ thích ấy... 2
 
Tớ thích ấy, khi nhìn khuôn mặt ăn năn hối lỗi của ấy mỗi lần tớ giận ấy, những lúc tớ giận ấy lại chớp mắt nhìn tớ một cách đầy có lỗi. Người ta vẫn bảo con trai yêu bằng mắt, con gái yêu bằng tai, nhưng tớ thề rằng điều ấy hoàn toàn sai trong trường hợp ấy. Tớ mà thử chớp mắt duyên dáng xem, chắc là dân tình chạy hết, nhưng mà ấy thì ngược lại, khiến tớ dù giận đến mấy cũng không thể nào giận ấy được, nhìn ấy cứ như một đứa trẻ con đáng yêu dỗi cơm. Tớ chỉ biết cười lăn cười bò ra thôi. 
 
Thật ra thì … chẳng sao cả đâu, ngốc ạ! Chỉ là một chút mưa, một chút nắng nắng gắt, một cơn gió lạ thổi ngang qua tớ thôi mà… chỉ vì tớ muốn được biết ấy thích tớ đến mức độ nào, đủ chịu đừng cái tính khí thời tiết “sáng nắng, chiều mưa” của tớ và tớ còn thích ấy mỗi khi hai đứa giận nhau lâu thật là lâu ấy lại làm hòa bằng cách dẫn tớ đi chơi…
 
Ơ, đôi khi thấy lạ, vì tớ là người có lỗi cơ mà nhưng mà ấy luôn là người xin lỗi trước cùng vì tớ vô tư mà đi chơi với ấy như chưa có chuyện gì xảy ra, vì tớ biết mặc định ấy là nguyên nhân làm cái thời tiết trong tớ thay đổi!
 
Ấy à, không phải vì ấy đẹp trai hay tài giỏi đâu nhé, tớ thích ấy chỉ vì ấy là ấy mà thôi, người có thể đem đến cho tớ những hạnh phúc bé nhỏ như thế này.
 
Ở bên ấy tớ được chia sẻ, được vỗ về, được quan tâm hay đơn giản là được chính mình, chỉ cần thế thôi là đủ, ấy à!

Ý kiến bạn đọc