Khổ vì lấy vợ cùng cơ quan

12/07/2013

Không ít các đức ông chồng có vợ làm cùng cơ quan phải khó chịu, thậm chí “kêu như vạc” về cái sự khổ của mình…

Mặc

cho các bạn bè, đồng nghiệp bóng gió ngăn cản, mặc cho người đời đã đúc

kết “con thầy, vợ bạn, gái cơ quan” nhưng Tùng vẫn quyết yêu và lây

bằng được Hồng cô bạn đồng nghiệp cùng phòng.

 

Không

xinh đẹp lại còn hay đỏng đảnh, đanh đá, hay cạnh khóe người khác nhưng

không hiểu sao Tùng lại chết mê chết mệt Hồng, mặc cho một số người bạn

tri kỉ trong cơ quan quý mến Tùng ngăn cản. Sau gần một năm trời yêu

đương, cuối cùng Hồng và Tùng đã đi tới quyết định làm đám cưới.

 
Từ

ngày có vợ, Tung béo tốt hẳn lên, không còn luộm thuộm như trước, đầu

tóc lúc nào cũng gọn gàng, quần áo chỉnh tề, tươm tất nhưng bù lại anh

chẳng còn thời gian bù khú với bạn bè. Chồng một bước, vợ một bước, hai

người lúc nào cũng như “đôi sam” nhưng thi thoảng cũng cắm cẩu với nhau

chỉ vì sau giờ làm Tùng muốn cùng bạn bè bù khú một tí mới về…

 

Cùng phòng nên hễ lúc nào thấy chồng “manh động” có ý định la cà đâu

đó với đám bạn sau giờ tan tầm thì lập tức, Hồng ngăn cản. Lúc đầu hai

người còn kín đáo trao đổi bằng tin nhắn hoặc chat. Nhưng sau vai lần

đôi co Tùng vẫn đi, bực quá Hồng đã phản kháng ra mồm ngay trước mặt mọi

người cùng phòng: “Có gia đình rồi, về nhà ăn cơm, thích ăn gì em nấu,

ăn uống ngoài đường không đảm bảo vệ sinh…”. Rồi quay sang mấy anh bạn

cùng phòng Hồng nói tiếp: “Các anh cũng về nhà ăn cơm với vợ đi. Đàn

ông ngồi tụm năm tụm ba lại cũng chỉ nói xấu vợ thôi chứ hay ho gì. Nếu

thích đi thì các anh đừng rủ anh Tùng nhà em…”. Nghe vậy các anh cùng

phòng cụt hứng và từ lần đó không ai rủ Tùng đi đâu còn Tùng thì ngượng

chín mặt với các anh em. Và cũng từ đó biệt hiệu Tùng “Sơ vơ” (Tùng sợ

vợ) được cả cơ quan đặt cho.

Trường

hợp của Thắng. – nhân viên một công ty Viễn thông quân đội còn thê thảm

hơn khi vợ là sếp của mình. Sự đời lại hay trái ngược nên những người

đàn ông như Thắng thường có những nỗi khổ tâm riêng…

 

Thắng

là bộ đội xuất ngũ, khi đang tìm việc thì công ty vợ có đợt tuyển nhân

viên, tưởng là may mắn khi được vào làm cùng cơ quan vợ ai ngờ cũng lắm

rắc rối… Bữa nọ, thấy Thắng tất bật với công việc mà chưa kịp ăn sáng,

cô bé nhân viên thử việc mua giùm anh ổ bánh mì, thế là mấy hôm sau

Thắng không thấy cô bé đó đi làm nữa. Thắng hỏi vợ thì vợ anh tỉnh queo

đáp: “Cho cô ta nghỉ việc rồi”. Thắng hỏi lý do tại sao em lại cho cô ấy

nghỉ thì bị cô vợ sạc cho một trận. Nghe vô lý quá Thắng đáp trả lại

bằng những lời nói bực tức, cáu kỉnh vì nghe khó chịu và vô lý quá thì

bị cô vợ bù lu, bù loa đổ cho anh có tình ý với cô bé đó. Tức lắm nhưng

sợ sự việc bé lại xé thành to, mọi người ở cơ quan biết chuyện thì lại

khổ Thắng chứ chẳng khổ ai nên Thắng đành nuốt giận cho qua.

 

Chưa

hết, Thắng còn nhiều phen đau đầu và ngượng với các đồng nghiệp khi

biết được tin tất cả đồng nghiệp nữ cùng phòng anh nộp đơn xin chuyển

sang phòng khác hết thậm chí có cô còn xin chuyển cơ quan chỉ vì “sếp

vợ” anh ghen… Nhiều lần góp ý với vợ không được Thắng đành nộp đơn xin

nghỉ việc để tìm cho mình một công việc khác không bị ức chế dưới sự

“giám sát” quá mức của vợ và khỏi ngượng với những đồng nghiệp xung

quanh.

 

Không

ai phủ nhận việc lấy vợ cùng cơ quan có cái hay là cùng ngành nghề nên

dễ hỗ trợ nhau trong công việc, cùng đưa đón nhau đi làm… Nhưng chẳng

người đàn ông nào muốn vợ lúc nào cũng giám sát, quản lý từng việc làm,

từng bước đi của anh ta. Hơn nữa, chuyện tiền bạc cũng bị vợ quản khiến

họ mất hết tự do, tự chủ và sinh ra bức bối khó chịu và mâu thuẫn. Với

những trường hợp vợ chồng cùng công sở, mỗi người nên biết giữ thể diện,

khoảng cách cho nhau, không nên nghĩ cô ấy (anh ấy) là của riêng mình

mà giám sát, quản lý nhất cử, nhất động của người kia. Nếu như vậy sẽ

làm người kia mất mặt trước đồng nghiệp và nguy cơ mâu thuẫn, chia rẽ sẽ

xảy ra…

Ý kiến bạn đọc