Không biết bao lần, khi ngồi vào mâm, mẹ chồng tôi chỉ nếm thử một miếng đã nhăn mặt chê tôi nấu dở. Khi bưng bát đi rửa, nhìn thức ăn tôi nấu bị cả nhà “tẩy chay” thừa ê hề, tôi ứa nước mắt vì tủi thân. Tôi chỉ muốn hét lên với bố mẹ chồng: Tôi đã cố gắng lắm rồi. Bố mẹ có biết rằng, từ khi lấy chồng, trong đầu tôi không còn chỗ cho phim ảnh, thơ ca mà chỉ lẩn quẩn câu hỏi hôm nay ăn gì, phải nấu thế nào cho ngon không? Mới đi lấy chồng, phải xa bố mẹ, tôi không thể tránh khỏi cảm giác nhớ nhà. Vì thế vào cuối tuần, tôi thường muốn rủ chồng về thăm nhà ngoại. Nhưng mẹ chồng tôi lại không muốn như vậy, bà bảo tôi lấy chồng mà “hồn” cứ vương vấn ở nhà đẻ thì làm sao hoàn thành tốt trách nhiệm dâu con. Rồi các ngày cuối tuần, tôi phải dọn dẹp nhà cửa, trò chuyện gần gũi với các thành viên trong nhà chồng. Ngay như việc bố mẹ tôi thường gọi điện cho tôi hỏi han, bà cũng khó chịu ra mặt. Biết chuyện, bố mẹ tôi dù rất nhớ con nhưng chẳng còn dám mong tôi về nữa. Thay vào đó, ông bà còn bảo tôi một hai tháng hãy về nhà để “toàn tâm toàn ý” lo cho nhà chồng.

27

Một năm sau đó, em chồng tôi cũng lên xe hoa. Lúc đó, tôi mới có điều kiện để so sánh sự khác biệt trong đối xử của mẹ chồng với tôi và con gái bà. Tôi còn nhớ, khi em chồng tôi mới về nhà chồng được một tháng, trong bữa cơm tối, mẹ chồng tôi than thở với bố chồng: “Ông xem, nhà chồng nó ác quá. Ai đời bắt con bé phải nấu ăn cho cả đại gia đình. Nó thì biết gì đâu. Họ giàu thì thuê người giúp việc chứ sao lại đổ việc nhà lên con nhà mình vậy”.

Bà quên mất rằng, tôi cũng đang phải làm tất cả mọi việc trong nhà mà chưa một lần bà hỏi tôi có vất vả không. Những ngày sau đó, mẹ chồng tôi bỗng nhiên nhận đi chợ thay tôi. Tôi để ý bà mua nhiều thức ăn hơn hẳn mọi khi. Sau đó, bà chủ động vào bếp, lúi cúi nấu nấu nướng nướng. Đến chiều, tôi thấy em chồng ghé về nhà và xách đi những hộp nhựa đựng đầy thức ăn mà mẹ chồng tôi đã chuẩn bị sẵn. Thì ra, bà cực chẳng đã phải nấu ăn giúp con gái. Tôi còn thấy bà giấu diếm giúi tiền cho em chồng tôi để nếu đi chợ mà hụt tiền tháng thì lấy ra để bù vào.

Lại đến một ngày, em chồng tôi trở về nhà, khóc lóc với mẹ chồng tôi. Em than nhà chồng quá hà khắc, ai đời mẹ chồng cấm chỉ chồng nó không được giúp vợ việc nhà. Bà còn nghĩ ra các việc để con dâu làm, nhiều hôm đến đêm mà nó vẫn chưa hết việc. Bà liền gọi điện ngay cho con rể, mắng nó không biết thương vợ. Rằng em chồng tôi sức khỏe yếu, ở nhà lâu nay được bố mẹ cưng chiều nên phải làm nhiều thì sẽ ốm. Bà còn bảo em rể tôi không được nghe lời mẹ mà luôn phải đứng về phía vợ. Nghe đến đây, tôi bỗng nhớ đến hoàn cảnh của mình. Chẳng may chồng tôi có giúp tôi rửa cái bát mà bị mẹ chồng nhìn thấy là bà sa sẩm mặt mày, tức tối. Rồi bà sẽ gọi tôi lại, nói chồng tôi là đàn ông phải làm công to việc lớn. Chồng tôi đi làm mệt, phải nghỉ ngơi để lấy lại sức. Mấy chuyện lẻ tẻ, tôi không được phép “nhờ” chồng làm. Nếu chồng có trót bênh vực tôi thì bà bù lu bù loa, bảo chồng tôi bất hiếu, có vợ thì quên mẹ. Thế mà bây giờ, bà lại dặn con rể phải chống lại mẹ đẻ để bảo vệ con gái của bà

Em chồng tôi lập gia đình có mấy ngày mà tối nào tôi cũng thấy mẹ chồng tôi gọi điện cho em. Mấy ngày không thấy em về là mẹ chồng tôi nhắc. Bà lo em chồng tôi về bên đó có được nhà chồng đối xử tốt không? Bà dặn em chồng tôi:“Bất cứ khi nào rảnh thì về nhà để mẹ tẩm bổ cho”. Mẹ chồng tôi quên mất rằng, bà lo cho con gái thế nào thì bố mẹ tôi cũng lo cho tôi như vậy. Thế mà bà lại nỡ ngăn cản tôi về thăm bố mẹ. Mỗi lần em chồng về, bà mừng rỡ, sai tôi nấu món này món nọ đãi em. Em chồng chỉ việc ngồi chơi xơi nước, còn tôi thì lụi cụi nấu nướng, cơm bưng nước rót tận nơi. Ăn xong, em đi về luôn còn tôi lại lụi cụi dọn dẹp một mình.

Mẹ chồng tôi nói em là khách, cấm tôi sai em làm việc gì. Sợ nhà chồng của em không thương em, dù trong bụng không bằng lòng nhưng bà vẫn ra sức lấy lòng thông gia. Trong nhà có của ngon vật lạ gì, bà đều gói lại để mang sang bên đó biếu bố mẹ chồng em.

Cũng là mẹ, nhưng sao mẹ chồng tôi chỉ xót xa lo cho các con gái của mình còn nàng dâu thì… phân biệt đối xử thế này?